TÔI GIỐNG NHƯ MỘT NGỌN NÚI - CHỈ NGỒI ĐÓ, LÀ CHÍNH NÓ (Thiền Núi)

 TÔI GIỐNG NHƯ MỘT NGỌN NÚI - CHỈ NGỒI ĐÓ, LÀ CHÍNH NÓ



Khi tôi tưởng tượng mình là một ngọn núi, tôi thấy mình đi qua đủ đầy các mùa:
Vào mùa hè, không có tuyết trên núi, hoặc chỉ còn sót lại ở những đỉnh rất cao hay trong các khe đá được che chắn khỏi ánh nắng trực tiếp.
Mùa thu đến, ngọn núi khoác lên mình một chiếc áo rực rỡ sắc lửa.
Sang mùa đông, núi được bao phủ bởi một tấm chăn tuyết và băng.
Khi mùa xuân về, cây cối đâm chồi nảy lộc, hoa nở trên những đồng cỏ và sườn núi cao, chim chóc lại cất tiếng hót trên cây, và những dòng suối tràn đầy nước từ tuyết tan.
Ở bất kỳ mùa nào, đôi khi ngọn núi cũng bị bao phủ bởi mây hay sương mù, hoặc bị mưa đá lạnh buốt trút xuống. Con người có thể đến ngắm ngọn núi và bình luận về việc nó đẹp ra sao, hoặc cho rằng hôm nay không phải là một ngày tốt để ngắm núi vì trời quá nhiều mây, hoặc mưa, hoặc sương mù, hoặc quá tối. Nhưng không điều gì trong số đó thực sự quan trọng đối với ngọn núi, bởi nó luôn là chính bản thể cốt lõi của mình.
Mây có thể đến rồi đi, du khách có thể thích hoặc không, nhưng sự tráng lệ và vẻ đẹp của ngọn núi không hề thay đổi, dù con người có nhìn thấy nó hay không, dù được thấy hay không được thấy, trong nắng hay trong mây, nóng bỏng hay giá lạnh, ngày hay đêm. Đôi khi, ngọn núi bị những cơn bão dữ dội ghé thăm, bị tuyết, mưa và những cơn gió có sức mạnh không thể tưởng tượng nổi quật mạnh. Xuyên suốt tất cả, nó không bị lay chuyển bởi thời tiết, bởi những gì xảy ra trên bề mặt của nó, hay bởi thế giới của những biểu hiện bên ngoài.
Ngọn núi chỉ ngồi đó, là chính nó.
Đây là một phần nội dung trong bài Mountain Meditation – Thiền Núi của Jon Kabat-Zinn. Mình rất xúc động và cảm thấy vững chãi khi thực hành bài thiền này cùng cộng đồng Trắc ẩn với chính mình vào sáng thứ Tư tuần này, dưới sự điều phối của chị Mai.
Theo nhóm cũng gần 1 năm rùi, và không viết gì bao giờ. Nhưng thực hành xong tuần này, tự nhiên muốn viết ghê.
Khi trở thành một ngọn núi trong thiền định, mình cảm thấy như một thế giới mở ra. Mình chứa đựng văn hóa của vùng miền, từ chất đất, cây cối đến sinh vật, nhưng đồng thời vẫn giữ những đặc điểm rất riêng của bản thân như nội lực bên trong, những thay đổi theo thời gian và những trải nghiệm rất riêng tư. Thỉnh thoảng, mình đón những “vị khách” như một phần tự nhiên của cuộc sống: những cơn gió mạnh, cái lạnh và mưa quật vào, những giai đoạn tăm tối và đau đớn, cũng như những khoảnh khắc vui sướng và được nâng đỡ. Ngay cả diện mạo của mình cũng liên tục thay đổi, trải nghiệm một kiểu “thời tiết” của riêng nó, trong khi ngọn núi vẫn đứng đó, là chính nó.
Với mình, hình ảnh ngọn núi giống như một lời nhắc nhở rằng “thời tiết” trong cuộc sống của chúng ta không phải để bị phớt lờ hay chối bỏ, mà là để được cảm nhận, được tôn trọng và được đón nhận đúng như nó đang là. Và khi giữ những trải nghiệm ấy theo cách này, chúng ta dần nhận ra một sự tĩnh lặng, yên ắng và một trí tuệ sâu sắc hơn.
P/S: Ảnh ngọn núi được chụp từ khách sạn mình ở khi đi du lịch ở Nha Trang cách đây năm. Chiếc view này cũng là điều mình thích nhất trong cả chuyến đi.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

“Bạn có thực sự kiểm soát được cuộc sống? – 3 vòng tròn thay đổi cách bạn nhìn thế giới”

Đừng tin mọi điều bạn cảm thấy - Cảm xúc là tín hiệu, không phải là tất cả sự thật

TẬN HƯỞNG NHỮNG ĐIỀU BÌNH THƯỜNG: KHI TA CHO PHÉP MÌNH ĐƯỢC HẠNH PHÚC