Gia Đình Hòa Ái - Đưa tâm lý học vào đời sống hàng ngày


 Vậy là đã hơn một năm mình đưa các thực hành của Tự trắc ẩn (Self-compassion) và ACT – Liệu pháp Chấp nhận & Cam kết vào đời sống cá nhân như một lối sống, chứ không chỉ là “bài tập tâm lý”.

Không phải kiểu thay đổi ồn ào, lật ngược cuộc đời. Mà là những thay đổi rất… khó đo bằng con số, nhưng lại rõ rệt đến bất ngờ:
• Mình tự tin hơn, công việc cũng bền bỉ hơn: có thêm các thân chủ mới, nhận thêm được job, lần đầu tiên trở thành trưởng nhóm tư vấn cho một dự án. Từng là điều phối/diễn giả cho nhóm nhỏ vài chục người, tới vài trăm, và cuối năm mình đã đứng trước hơn 1100 bạn học sinh, thầy cô giáo và phụ huynh để nói về chủ đề sức khỏe tâm thần.
• Mình nhận thức về bản thân rõ hơn: nhìn vào bên trong nhiều hơn thay vì chỉ chạy theo bên ngoài, học cách nhận trách nhiệm về cuộc đời mình, học cách bớt tìm lỗi từ người khác.
• Mình hiện diện và tận hưởng những điều nhỏ bé trong cuộc sống hơn, khiến mình cảm thấy đủ đầy và nhẹ nhõm hơn.
• Mình không bớt khó khăn. Chỉ là mình học cách chấp nhận và hít thở cùng những khó khăn ấy, hành động nhỏ để cố gắng giữ cam kết với giá trị mình hướng tới.
• Mình làm hòa với bản thân, thương - tử tế - động viên chính mình nhiều hơn. Vì vậy, các mối quan hệ thân thiết trở nên mềm hơn, chậm hơn, dễ thở và an toàn hơn.
Dù vẫn có lúc trồi sụt, nhưng có một điều rất chắc:
👉 Mình giống như chú bướm đã lột xác vài lần, và vẫn sẽ tiếp tục lột cho tới ch*t.
Mỗi lần vấp, mình từ tốn hơn để hồi phục, hiểu mình hơn, và tử tế với bản thân hơn.
Chính những trải nghiệm này khiến mình củng cố sâu sắc niềm tin vào công việc mình đang làm, và thôi thúc mình thì câu trả lời cho câu hỏi:
“LÀM SAO ĐỂ TÂM LÝ HỌC TRỞ NÊN ĐỜI THƯỜNG HƠN?"
Đủ đơn giản để ai cũng dùng được.
Đủ thực tế để áp dụng giữa đời sống bận rộn.
Đủ bền để đi cùng mình qua những giai đoạn khó khăn.
Mình chưa có câu trả lời trọn vẹn.
Nhưng mình quyết định… đi tìm bằng chính đời sống của mình.
Và hành động tiếp theo:
👉 Đưa thêm những điều đã học vào gia đình.
👉 Và “lôi kéo” luôn cả người nhà vào cuộc.
Năm nay, tụi mình bắt đầu đưa SEL (Social Emotional Learning – Học tập Cảm xúc Xã hội) vào sinh hoạt gia đình. Ban đầu còn nghĩ sẽ đợi Minh Nhân 3 tuổi cho “đúng bài bản”. Nhưng mấy hôm trước, khi bố tét m*ng mẹ, em quay sang nói: “Bố này nữa, không được trêu mẹ, lêu lêu". Rồi chạy lại ôm má mẹ. Khoảnh khắc đó khiến mình tròn mắt, và tụi mình quyết định: KHÔNG ĐỢI NỮA, LÀM LUÔN.
Rồi một buổi tối, bố mẹ không phải học hay làm việc. Chúng mình ngồi lại với nhau, để trò chuyện về những gì làm cho chúng mình vui vẻ, hạnh phúc, an toàn, được hỗ trợ, tôn trọng,...khi ở nhà. Vậy là buổi thực hành SEL đầu tiên của gia đình mình đã diễn ra — "Gia Đình Hòa Ái" bản đầu tiên ra đời.
🌱 Chúc mừng những bước đi rất nhỏ, nhưng rất thật của chúng mình.
P/S 1:
Nghe thì có vẻ “tâm lý học” lắm, nhưng thực ra cực kỳ đời thường. Chỉ là tụi mình hay… dùng từ ngữ phức tạp quá thôi.
P/S 2:
Danh sách “hạnh phúc” của Minh Nhân hiện tại gồm: đi chơi nhà bóng, đi chơi chung cư, đi xe scooter… Gợi ý mãi thì em mới thêm được ý thích bố ôm nữa.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Đừng tin mọi điều bạn cảm thấy - Cảm xúc là tín hiệu, không phải là tất cả sự thật

“Bạn có thực sự kiểm soát được cuộc sống? – 3 vòng tròn thay đổi cách bạn nhìn thế giới”

TẬN HƯỞNG NHỮNG ĐIỀU BÌNH THƯỜNG: KHI TA CHO PHÉP MÌNH ĐƯỢC HẠNH PHÚC